Anh Mạnh xả thân cứu bé rơi tầng 12, còn cụ bà ngã chúi xuống đất nằm mãi chẳng ai cứu giúp

Pinterest LinkedIn Tumblr +

Tuy cụ bà bị té, không thể tự đứng được nhưng những người xung quanh lại ngó lơ. Cho đến khi một thanh niên đến giúp, bà mới được đỡ dậy.


2 ngày nay, mạng xã hội xôn xao chia sẻ về thông tin anh Nguyễn Ngọc Mạnh leo lên mái tôn đỡ cháu bé rơi từ tầng 12 chung cư xuống đất. Chính vì tinh thần quả cảm, gan dạ của anh đã làm bao người xúc động. Đặt mình vào tình thế này, mấy ai dám làm được như anh? Người ta gọi anh là Anh hùng, là Siêu nhân và không ngừng dành những lời khen tuyệt vời nhất cho anh.

Trong cuộc sống này, tinh thần nhân ái, sẵn sàng lao vào cứu người gặp nạn thì được bao nhiêu người được như anh Mạnh? Một tài khoản mạng xã hội đăng tải đoạn clip cụ bà ngã cúi người xuống đất, mãi không đứng dậy được. Trên đường có biết bao người qua lại nhưng chẳng ai đoái hoài gì đến. Họ đưa mắt nhìn như điều gì lạ lùng lắm, mặc kệ bà cụ đang rất mệt mỏi và rất đau. Đơn giản là đỡ bà cụ dậy nhưng chỉ có 1 người dám làm thì thử hỏi, sự vô cảm của xã hội này có phải ngày càng nhiều không?

Cụ thể, mạng xã hội xuất hiện đoạn clip về cụ bà gục xuống đất và không thể đứng dậy được. Những người đi ngang qua tưởng cụ đang cúi nhặt vật gì, đến gần thì mới biết cụ bị ngã. Đoạn đường lúc này cũng có nhiều người đang lưu thông nhưng chẳng mấy chịu ngừng lại đỡ bà dậy hoặc đến gần hỏi xem bà có chuyện gì. Từng đợt xe lao qua vun vút, người đi bộ trên vỉa hè cũng chẳng quan tâm.

Một thanh niên đã đến gần và đỡ cụ bà đứng dậy. Dù không biết vấn đề là do đột quỵ hay xương khớp mà cụ bà bị như vậy nhưng sự vô tâm của những người đi đường là rất đáng trách. Nếu nam thanh niên – chủ nhân đoạn clip không đỡ bà kịp thời thì không biết hậu quả thế nào.

Người lớn tuổi chân tay đã yếu, ra đường một mình rất dễ xảy ra chuyện. Nếu bắt gặp một cụ bà nào đó đang gặp nạn, làm ơn hãy giúp đỡ cụ chứ đừng ném ánh nhìn lạnh lùng rồi bỏ đi. Hãy đặt trường hợp ông, bà cụ ấy là người thân của mình và bị người xung quanh ngó lơ như thế, bạn sẽ thấy như thế nào? Con cháu họ không thể có mặt kịp thời, người dân không cứu giúp, ngộ nhỡ xảy ra chuyện lớn thì sao đây?

Một thanh niên đã đến gần và đỡ cụ bà đứng dậy kịp thời.

Vì nhiều lý do khác nhau, đặc biệt là tâm lý sợ mang họa vào thân, rất nhiều người trong số chúng ta không còn mạnh dạn giúp đỡ người gặp nạn nữa. Họ sẵn sàng bị mắng là máu lạnh, vô tâm, vô cảm còn hơn là bị liên lụy bởi những chuyện không tại bản thân. Kiểu sống “thân ai nấy lo” xuất phát từ những hiểm họa thực tế khi giúp đỡ người khác chứ con người ai chẳng có lòng tốt. Chỉ là lòng tốt không phải lúc nào cũng được đặt đúng chỗ.

Người ta thường ngại giúp người bị tai nạn ngoài đường và những người lớn tuổi. Giúp người bị tai nạn có thể khiến bản thân bị hiểu lầm, bị mắng chửi, đánh đập bởi người nhà nạn nhân, thậm chí là còn dính đến công an, pháp lý. Còn giúp người già thì phiền phức chẳng kém bởi người già vốn sức khỏe, tay chân yếu, nếu trong quá trình giúp họ ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì cũng “khó sống”. Có nhiều trường hợp người già quá giang nhưng người đi đường không dám chở, bởi chở họ trên xe rủi họ tự ngã trầy xước, gãy tay chân gì đó thì rất phiền.

Vì vậy, làm người tốt khó lắm. Gặp người bị nạn mà không giúp thì lương tâm áy náy, nhưng giúp rồi thì có thể sẽ bị liên lụy đủ đường. Nhưng thôi, cuộc sống mà, cố gắng làm được việc tốt giúp ích cho đời luôn là một hành động đáng khen và gieo nhân tốt như vậy ắt sẽ nhận về quả ngọt.

Nguồn: webtretho

Share.