Bố mẹ cựu thiếu tá công an Trịnh Văn Khoa: “Cả dòng họ tôi giận nó lắm,đến tết còn không dám về, nhưng rất tự hào về Khoa”

Lập tức lên đường dưới cái nắng gay gắt trưa tháng 5, trên con đường dẫn về trung tâm huyện Kiến Thụy, chúng tôi rẽ vào thôn Kính Trực (xã Tân Phong) rực rỡ cờ hoa chuẩn bị cho ngày hội bầu cử.

dừng lại trước một con ngõ nhỏ dẫn ra cánh đồng. Đường hẹp, chúng tôi phải đi bộ một đoạn khá dài mới tới được căn nhà tuềnh toàng, đúng hơn là túp lều trông coi đầm của vợ chồng Khoa nằm giữa cánh đồng thôn. Được cái, không gian khoáng đãng, gió nam mát rượi, xua đi cái nắng nóng bức bối giữa hè.

Bỏ dở công việc nhà nông đang làm giữa sân, bố mẹ Khoa ân cần mời chúng tôi vào nhà. Chúng tôi loanh quanh vừa tìm chỗ ngồi vừa tìm cách bắt chuyện với hai ông bà.

Biết chúng tôi từ lần gặp trước nhưng bố mẹ Khoa vẫn ngần ngại khi nói về cậu con trai nay đã trở nên nổi tiếng. Nhấp ngụm nước vối thơm nồng, chúng tôi ngập ngừng gợi chuyện.

Mấy hôm nay báo chí đưa tin nhiều về Khoa, hai bác thấy thế nào ạ? Các bác có tự hào về Khoa không?

– Ông Trịnh Minh Đơ, bố cựu thiếu tá Trịnh Văn Khoa đưa vạt áo lên lau mồ hôi mặt. Khuôn mặt già nua toát lên vẻ chất phác, hiền lành, khắc khổ của một lão nông. Ông không trả lời thẳng câu hỏi của chúng tôi, mà thở dài: Cách đây mấy tháng, vợ chồng tôi đã rất sốc khi biết tin con xin ra khỏi ngành. Cả dòng họ nhà tôi chỉ có mỗi Khoa là công an. Nó là niềm tự hào của cả họ. Thế mà đùng một cái nó về nhà bảo đã nộp đơn xin nghỉ việc. Tôi can ngăn, khuyên bảo thế nào nó cũng không nghe.

Tôi không hiểu việc nó làm là gì, chỉ khuyên con, có gì thì cũng phải nhẫn nhịn, phải học chữ nhẫn. Nhưng thằng Khoa nhà tôi nó ngang lắm. Nó bảo việc nó làm nó tự chịu. Giận con quá, nhiều đêm tôi mất ngủ. Chả riêng gì vợ chồng tôi, cả họ nhà tôi cũng giận nó.

– Bà Nguyễn Thị Ngân- mẹ Khoa đỡ lời chồng: Từ tết đến giờ chồng tôi còn không dám về quê gặp họ hàng. Vợ chồng tôi làm nông thuần túy, vất vả nuôi con cái khôn lớn. Thằng Khoa là anh cả, dưới nó là một em gái và một em trai nữa. Học hết cấp ba, Khoa được trúng tuyển đi nghĩa vụ công an. Cháu phấn đấu tốt nên được giữ lại ngành, được phân công công tác tại Trại giam Xuân Nguyên.

Ở đơn vị, cháu được cấp trên tạo điều kiện, bố trí cho đi học trung cấp. Sau đó nó lại phấn đấu học liên thông đại học cảnh sát. Gia đình tôi khó khăn, tôi bị u tủy, đau ốm thường xuyên không giúp gì được cho con, nó phải tự lực cánh sinh. Mấy năm trời vừa công tác, vừa đeo đuổi việc học hành tận trên Hà Nội, đi lại vất vả mà nó vẫn quyết tâm vượt qua. Thấy con trưởng thành, vợ chồng tôi mừng lắm. Gia đình tôi và vợ con nó lại càng mừng hơn khi nó được chuyển công tác về công an quận Đồ Sơn cho gần nhà. Cũng mới chỉ được hai năm nay…

Giọng bà Ngân nghẹn lại, đôi mắt già nua ngân ngấn nước. Chúng tôi vội xen ngang, mong giúp bà bớt xúc động: Nhưng xã hội rất cần có những người dũng cảm như anh ấy, dám hy sinh lợi ích cá nhân, dám đấu tranh chống tiêu cực…

– Bà Ngân kéo tay áo chấm lên mắt, tiếp lời: Vâng, mấy hôm nay thấy báo đài đưa tin, vợ chồng tôi mới biết việc nó làm. Tôi cũng mừng cho con vì nó đã thành công nhưng chúng tôi cũng lo lắm. Bao nhiêu người bị bắt, quyền lợi, miếng ăn của họ bị mất, họ sẽ tìm cách t̼.̼r̼.̼ả̼ ̼t̼.̼h̼.̼ù̼. Công việc đang ổn định, lương tháng mười mấy triệu, giờ mất việc rồi, nửa năm nay nó cũng chưa đi làm gì, ba đứa con đang tuổi ăn, tuổi lớn, học hành… Chả biết rồi nó sẽ tính sao.

Việc các bác lo Khoa bị t̼.̼r̼.̼ả̼ ̼t̼.̼h̼.̼ù̼ hai bác cứ yên tâm. Hiện nay cấp trên đã có biện pháp bảo vệ an toàn cho Khoa và gia đình bác theo quy định bảo vệ người tố cáo. Lúc này, Khoa cần gia đình cảm thông và là chỗ dựa tinh thần cho anh ấy – chúng tôi động viên ông bà.

– Ông Đơ cất tiếng, giọng đã có phần phấn chấn hơn trước: Vâng. Thì đất không chịu trời thì trời phải chịu đất chứ giờ biết làm sao. Nhưng nói gì thì nói, em nó phải bỏ ngành công an, gia đình tôi vẫn tiếc lắm. Bao nhiêu năm phấn đấu, học hành. Tôi là bố nó, tôi biết. Nó yêu ngành công an từ bé. Khi được vào ngành, nó phấn đấu ghê lắm. Ở đâu nó cũng là người làm được việc nên được anh em quý mến.

Hôm nó mới nộp đơn xin ra khỏi ngành, mấy anh ở đơn vị cũng về nhà tôi. Các anh ấy động viên Khoa, rồi nói cả tôi động viên em nó rút đơn. Giờ thì tôi biết là con tôi nó cũng không muốn ra khỏi ngành đâu nhưng việc nó làm động trời như thế, nó mà không ra khỏi ngành thì cũng sẽ dễ bị kỷ luật (?).

Vậy nếu giả thiết, bây giờ Công an Hải Phòng, hay Bộ Công an tuyển dụng lại Khoa thì gia đình bác thấy sao ạ?

Bà Ngân hồ hởi: Được thế thì tốt quá chứ. Việc của em Khoa làm đã có kết quả rồi. Nhiều người làm sai đã bị bắt rồi. Thế là chứng minh nó làm đúng. Làm đúng mà phải mất việc thì quá thiệt thòi cho nó. Cho nên, vợ chồng tôi vẫn mong được Đảng và nhà nước quan tâm để em nó được trở lại công tác, tiếp tục cống hiến cho ngành công an. Nó là đứa gan lắm. Nhiều lần tôi biết, có những đứa bị nó bắt, phải đi tù, khi ra tù còn tìm đến tận nhà tôi để đe dọa, nhưng nó không sợ.

Nó là đứa đam mê công việc, đêm hôm lặn lội, gần xa không quản. Có lần, phải đi Nam Định đột xuất, hết tiền đi đường, nó còn “vay” của con gái con lợn đất lấy mấy triệu tiền mừng tuổi của con để đi công tác. Số tiền đấy, giờ còn chưa trả cho con…

Nhưng nếu nguyện vọng đó của gia đình tôi không được toại nguyện thì cũng không sao. Khoa đã làm được việc lớn, có ý nghĩa trong cuộc đời nó. Giờ thì gia đình tôi tự hào về con và luôn là chỗ dựa để Khoa yên tâm khi trở về. Là công an bao nhiêu năm, tài sản của Khoa không có gì, bây giờ cũng vẫn vậy.

Khoa bị thiệt thòi, hy sinh quyền lợi bản thân, nhưng bây giờ anh ấy đã có tình cảm lớn của cả cộng đồng. Đó cũng là tài sản lớn mà không phải ai cũng có may mắn, có bản lĩnh để có được.Như hai bác thấy đấy, trên cộng đồng mạng, rất nhiều người khâm phục Khoa, gọi anh ấy là người hùng đấy ạ!

– Bà Ngân tâm sự: Người hùng gì đâu. Bà con hàng xóm quan tâm, hỏi về nó, tôi chỉ bảo, thằng Khoa nhà tôi nó là thằng gàn, thằng khùng.

Đúng là những ngày này, nhiều người quan tâm, gọi điện hỏi han, chia sẻ, động viên. Em Khoa giờ đã có được tình cảm cộng đồng yêu thương, gia đình tôi cũng được an ủi phần nào.

Nhưng ở đời cũng không tránh khỏi nhiều người đố kỵ. Nhiều người cũng ý kiến thế này thế nọ. Nhưng thôi, miệng lưỡi thế gian, họ nói sao là quyền của họ. Kệ thôi.

Bà Ngân vừa nói xong, vừa xin lỗi chúng tôi đứng lên để nghe điện thoại. Câu chuyện của chúng tôi với gia đình Khoa liên tục bị ngắt quãng bởi điện thoại của mọi người gọi đến cho ông bà Ngân, hỏi han chuyện về Khoa. Rồi nhiều lúc, gia đình phải dừng lại để tiếp đón những đoàn khách tìm đến tận nơi trực tiếp hỏi thăm Khoa.

Nghe giới thiệu chúng tôi được biết, có những người là bạn của Khoa từ thời thanh mai trúc mã, có người là bạn học, nhưng cũng không ít người lần đầu gặp mặt Khoa và bố mẹ anh. Họ tìm đến anh vì đọc báo, xem tivi, cảm phục anh mà đến để gặp trực tiếp “người hùng” của họ bằng xương bằng thịt. Chủ, khách gặp nhau, tay bắt mặt mừng cứ như đã quen biết, thân thiết nhau từ lâu.

Từng đoàn, từng tốp, hết tốp này đến tốp khác kéo đến ngôi nhà nhỏ giữa đồng để gặp Khoa, khiến cái xóm nhỏ heo hút bỗng trở nên nhộn nhịp khác thường. Chứng kiến tình cảm của người dân dành cho Khoa, những người cầm bút chúng tôi không khỏi nghẹn ngào xúc động.

Cảm động nhất là hình ảnh hai cụ (cụ ông ngoài 90 tuổi, cụ bà cũng gần 80 tuổi) dò dẫm từng bước trên con đường gập ghềnh sỏi đá để đến gặp Khoa. Nhà hai cụ ở tận trên trung tâm thành phố, cách xa gần 20 ki-lô-mét. Đọc được những bài báo viết về Khoa, hai cụ nằng nặc đòi con trai mình chở đến để gặp anh.

Vừa gặp Khoa, cụ ông thì ân cần bắt tay, xoa xuýt lên khuôn mặt Khoa, cụ bà thì không ngớt lời khen ngợi Khoa. “Quý lắm”, “hiếm lắm”, “cẩn thận con nhé”, “con cứ yên tâm, ông trời có mắt”… là những lời lẽ cụ bà dành cho Khoa

Gần 8h tối, chị Trần Thị Hương- vợ cựu thiếu tá Trịnh Văn Khoa mới đi làm về. Khoa đã nói cho chúng tôi biết, Hương làm nghề giao hàng mà dân ta giờ quen gọi là shipper.

Thấy một phụ nữ đi xe, chở thùng hàng phía sau rẽ vào ngõ, chúng tôi đã đoán ra đó là vợ Khoa. Chúng tôi vội đứng dậy, chạy ra muốn chụp một kiểu ảnh khi em trên đường, nhưng Hương đã phi thẳng vào sân. Trước mặt chúng tôi giờ là Hương với gương mặt khá trẻ trung và xinh đẹp, nhưng nước da rám nắng, thân hình mảnh mai có lẽ do công việc vất vả, chạy xe từ sáng sớm tới tối mịt.

– Chào em nhé, sao đi làm về muộn thế? – Chúng tôi hỏi.

– Muộn gì đâu, hôm nay là còn sớm đấy- bà Ngân đi ngang qua đỡ lời con dâu.

Vừa giới thiệu làm quen với Hương, chúng tôi vừa tranh thủ hỏi về công việc, thu nhập của Hương ra sao? Hương khá cởi mở trả lời:

– Việc của em thì anh chị biết đấy, vất lắm. Chạy trên đường suốt. Thu nhập thì cũng không cố định, phụ thuộc vào đơn hàng. Những ngày dịch Covid-19, các đơn hàng tăng lên, thu nhập có tăng chút nhưng thời gian chạy xe trên đường nhiều hơn. Hầu như ngày nào về đến nhà cũng tối mịt như thế này đấy ạ. Con cái toàn phải nhờ vào ông bà nội trông nom.

Vừa nãy ông bà nói với bọn chị là rất sốc và giận chồng em vì khi xin ra khỏi ngành mà ông bà không biết, không ngăn được.Còn em thì sao, ra khỏi ngành là việc hệ trọng thế Khoa có bàn bạc với vợ không?

– Hương bày tỏ: Không hề anh chị ạ. Em cũng hoàn toàn bất ngờ. Anh ý chỉ nói cho em là sẽ ra khỏi ngành chứ cũng không giải thích vì sao. Em cũng như bố mẹ, chỉ biết rõ ngọn ngành khi mọi việc được đăng lên báo thôi.

Anh chị thấy đấy, giờ anh ấy chưa có việc gì làm, em thành lao động chính trong nhà. Vất vả nhưng cũng phải cố gắng. Em mong mọi việc nhanh chóng kết thúc để chồng em tìm được công việc phù hợp, gia đình em ổn định cuộc sống.

Em có tiếc không khi có người gợi ý, nếu chồng em im lặng thì sẽ được hưởng một khoản lợi lớn?

– Hương quả quyết trả lời ngay, không cần suy nghĩ: Có phải của mình đâu mà tiếc hả anh chị. Chồng em luôn động viên em, anh ấy còn đùa, “cứ yên tâm, nghèo thì lâu chứ giàu mấy chốc”. Bao nhiêu năm anh ấy trong ngành công an, nhiều khi tiền vẫn không đủ tiêu, nhà chưa có, chúng em vẫn phải nhờ vào bố mẹ giúp đỡ.

Cái nhà này cũng là ông bà dựng ra để vợ chồng em ở tạm, chăn nuôi con vịt, con cá để có thêm thu nhập. Nhưng em xác định rồi, giàu nghèo có số, chỉ cần vợ chồng vui vẻ, con cái mạnh khỏe, ngoan ngoãn là em hạnh phúc rồi.

– Xin cảm ơn hai bác và cảm ơn Hương và Khoa. Chúc gia đình mình luôn vững vàng, luôn sát cạnh và là chỗ dựa tinh thần quý giá cho Trịnh Văn Khoa trong những lúc như thế này.

Chúng tôi nhìn lại một lượt căn nhà của vợ chồng cựu thiếu tá Trịnh Văn Khoa. Gian nhà cấp 4 dựng tạm, khoảng trên dưới ba chục mét vuông được chia làm đôi, một phần để làm “phòng khách”, còn 1 phần làm “phòng ngủ” kê độc một chiếc giường của vợ chồng Khoa và 3 đứa nhỏ. Trong nhà, không có vật gì đáng giá. Ngay cả nơi được coi là “phòng khách” cũng không có lấy bộ bàn ghế để kê. Mọi người đến chơi, Khoa trải chiếu giữa nhà mời ngồi uống nước.

Phía sau gian nhà chính, có gian bếp và công trình phụ. Chúng tôi ái ngại nhìn các vật dụng phục vụ cuộc sống, sinh hoạt, bữa ăn hàng ngày của vợ chồng Khoa cũ kỹ, mốc meo. Điều đó nói lên một điều, chủ nhân của chúng rất ít khi sử dụng.

Như đoán được suy nghĩ của chúng tôi, bà Ngân chép miệng: “Anh chị thấy đấy, vợ chồng nó đi tối ngày, con cái vứt ông bà trông (vợ chồng Khoa có ba người con, 2 gái, 1 trai. Cháu bé nhất năm nay mới 3 tuổi- NV), đến cơm nước chúng nó cũng không có thời gian nấu vì 8-9 giờ tối mới về đến nhà. Thương các cháu, vợ chồng tôi lại đành nấu cơm cho chúng nó ăn một thể. Thôi thì nước mắt chảy xuôi.”

Với “gia tài” này, thực sự ít ai nghĩ, 19 năm công tác trong ngành Công an, đã mang quân hàm đến cấp bậc thiếu tá mà gia đình anh vẫn sống một cuộc sống đơn sơ, nghèo khó đến vậy.

Xin cảm ơn ông!

Thảo Nguyên

Next Post

Xôn xao tin cô gái nhận được ủy quyền của mạnh thường quân, chính thức khởi ᴋɪệɴ nghệ sĩ Hoài Linh "lừa đảo ʟạᴍ ᴅụɴɢ tín nhiệm ᴄʜɪếᴍ đoạt tài sản hơn 300 triệu đồng"!?

T4 Th5 26 , 2021
  Kèm theo đó, người tố giác Hoài Linh còn gây chú ý bởi hình ảnh biên lai chuyển tiền, đơn tố giác tội ᴘʜạᴍ,… mà phía mạnh thường quân uỷ quyền cho mình. Kèm theo đó, người tố giác Hoài Linh còn gây chú ý bởi hình ảnh biên […]